Nghiên cứu công bố trên arXiv (mã số 2609.00100) dựa trên 757 cặp giáo viên - trẻ từ đánh giá ban đầu của thử nghiệm mầm non ProW tại Síp cho thấy cấu trúc ẩn trích xuất được từ cùng một tập dữ liệu đo lường tâm lý học phụ thuộc trực tiếp vào mục tiêu học biểu diễn (representation learning objective) được áp dụng. Báo cáo tập trung giải quyết câu hỏi liệu các mục tiêu tối ưu hóa khác nhau có thu hồi được cùng một dạng tổ chức ẩn hay không khi phân tích dữ liệu bảng hỏi tâm lý học chứa thông tin chi tiết ở cấp độ từng mục khảo sát.
Nhóm nghiên cứu đã mô tả cấu trúc hành vi từ câu trả lời của trẻ trong các bảng hỏi SDQ, ASBI và CBRS bằng phương pháp phân tích thành phần chính (PCA) kết hợp kỹ thuật phân cụm, từ đó xác định bốn kiểu hình hành vi (behavioral phenotypes). Khi đưa vào thử nghiệm mục tiêu học tương phản (contrastive objective) nhằm đối chiếu cặp giáo viên - trẻ, hiệu năng truy xuất đã được cải thiện đáng kể so với việc sử dụng các biểu diễn dựa trên PCA. Cụ thể, độ chính xác Top-1 tăng từ 0,13% lên 7,27%, và độ chính xác Top-10 tăng từ 1,98% lên 56,14%.
Tuy nhiên, nghiên cứu chỉ ra rằng các biểu diễn học tương phản lại bảo tồn cấu trúc kiểu hình hành vi kém hiệu quả hơn so với các không gian biểu diễn dựa trên PCA truyền thống. Để khắc phục sự đánh đổi này, nhóm tác giả đã triển khai một mục tiêu đa nhiệm (multi-task objective) kết hợp tối ưu hóa đồng thời việc căn chỉnh tương quan cặp và dự đoán hành vi. Kết quả thực nghiệm cho thấy phương pháp đa nhiệm đã khôi phục được một phần tổ chức hành vi ban đầu, nhưng lại làm giảm hiệu suất truy xuất tương ứng giữa giáo viên và trẻ.
Theo kết luận của bài báo, sự tương ứng giữa giáo viên - trẻ và các kiểu hình hành vi thực chất đại diện cho hai dạng tổ chức tiềm ẩn hoàn toàn phân tách nhau trong cùng một tập dữ liệu. Phát hiện này chứng minh rằng cấu trúc ẩn thu hồi được từ các bộ dữ liệu tâm lý học liên kết sẽ thay đổi tùy thuộc vào mục tiêu mà mô hình học biểu diễn nhắm tới, đồng thời để ngỏ câu hỏi về cách thiết kế các hàm mục tiêu mới nhằm cân bằng trọn vẹn cả hai đặc tính biểu diễn mà không làm suy giảm hiệu năng.